12 Lúc hắn quay về đã hơn bốn giờ, ánh nắng chiều từ ngoài chiếu xuống nền nhà trông cực kì chói mắt Cô vợ nhỏ của hắn thì cu

Originally published at: https://tetlet.com/?p=159371

12

Lúc hắn quay về đã hơn bốn giờ, ánh nắng chiều từ ngoài chiếu xuống nền nhà trông cực kì chói mắt

Cô vợ nhỏ của hắn thì cuộn tròn người nằm ở giữa giường yên giấc, hắn kéo rèm cửa lại rồi ngồi bên giường

Dạo này hắn thường xuyên bắt gặp cô ngủ, hôm nào cô này không đi ngủ sớm mà xem TV hắn cũng phải xuống lầu xem thử, kết quả là người đã ngủ quên còn TV cho không khí xem

Đoạn đường đi xe từ nhà tới công ty cũng ngủ, giờ nghỉ trưa hắn còn cho phép cô nghỉ ngơi trong phòng làm việc của hắn

Cảnh An Nhã đột nhiên trở mình, chân tay duỗi ra, phần áo ở bụng hơi xếch lên nên hắn thấy bên trong bụng phẳng và trắng

Âu Cẩn nghĩ thầm gì đó rồi lén đưa tay để lên bụng cô, cơ thể cô thật ấm, bàn tay của hắn cảm nhận được nhiệt độ mà ấm lên theo

Trong này có con của hắn, nó đang thành hình từng ngày

Âu Cẩn càng nghĩ càng yêu cái cảm giác hiện tại, rất không nói nên lời

Hắn ngồi dịch lại một chút, cả bàn tay lớn phủ lên chiếc bụng nhỏ

Hơn ba mươi năm cuộc đời hình như đây là lúc bối rối nhất, hắn bắt đầu nghĩ xem đứa trẻ có thể là con trai hay con gái?

Nếu là con gái, hắn sẽ bảo bọc và yêu thương giống như công chúa vậy, nhưng tuyệt đối không nuông chiều, điều đó sẽ sinh ra tính tình không tốt

Hắn nghĩ nếu là con trai, hắn sẽ dạy dỗ nó thành một người đàn ông mạnh mẽ và tài giỏi…

Ôi! Âu Cẩn ước gì con hắn nhanh chào đời một chút

Không biết qua bao nhiêu phút, Âu Cẩn thu tay về đột nhiên lại có cảm giác biết ơn với người phụ nữ đang yên ngủ kia, dù sao nhất định hắn sẽ đối xử tốt với cô

.

Trời gần tối, Cảnh An Nhã tỉnh dậy

Cô thấy Âu Cẩn đang ngồi ở sofa vắt chéo chân xem tài liệu, lại là hình ảnh nghiêm túc cô thường thấy

“Tỉnh rồi? Đi tắm trước đi” Hắn không nhìn cô mà nói

Bây giờ cô mới chú ý, Âu Cẩn đã tươm tất với y phục mới rồi

“A! Tối nay phải đi gặp đối tác sao anh không gọi tôi dậy? Đã mấy giờ rồi?” Cô vội vàng xuống giường

“Sáu giờ”

Hình như cuộc hẹn với mấy ông chủ là bảy giờ, cô chuẩn bị vẫn còn kịp đi

Âu Cẩn đứng lên ngăn lại sự vội vàng của cô, hắn vuốt lại mấy sợi tóc rối trước trán, “Tối nay An đi với tôi, em ở lại khách sạn chờ tôi về. Lát nữa sẽ kêu người đem bữa tối cho em, ăn tối một mình được không?”

“Âu tổng, anh tưởng tôi đến đây để ăn rồi nghỉ ngơi chắc?”

“Tối nay đơn giản là buổi gặp nhỏ, em cũng không uống được rượu, đi theo làm gì? Mấy tài liệu em chuẩn bị tôi sẽ sử dụng thật tốt”

“Nhưng mà…”

“An Nhã, nghe lời!”

Cô không nói nữa, tính hắn chính là như thế, thích tự mình quyết định mọi việc

Cảnh An Nhã lấy đồ vào phòng tắm tắm rửa hết gần nửa tiếng, lúc phục vụ đưa đồ ăn đến hắn tận mắt nhìn thấy cô ăn rồi mới đi, kết quả đến trễ mười phút nên tự phạt rượu mình

Cô ăn xong thì buồn chán nên ra ngoài đi dạo, chỗ nào chỉ cần có đông người sống đều tấp nập và lung linh

Cô đi dọc theo vỉa hè, hai bên đường có những chỗ bán đồ ăn vặt thơm nức mũi, nhưng trong túi cô ngoài điện thoại thì lại chẳng mang đồng nào chỉ đành nhìn thèm thuồng

Đường ở đây hình như hơi quanh co, trên phố người dập dìu đưa đẩy, cả bầu trời cũng có những ánh sao lấp lánh và ánh trăng sáng

Đi mãi cũng mỏi chân, cô ngồi ở gần đài phun nước nghỉ một chút, nhìn những giọt nước tung lên rồi rơi xuống

Bỗng có tiếng điện thoại reo lên

“Mẹ” Cô gọi

“Tiểu Nhã, dạo này thế nào?”

“Vẫn tốt ạ”

“Chồng con có đối xử tốt với con không?”

“Anh ấy rất tốt” Cô vừa nói vừa nghĩ đến những hành động gần đây của Âu Cẩn liền cảm thấy có chút ngọt ngào

Đợi sau khi kết thúc mấy câu hỏi thăm và nói những chuyện xảy ra gần đây

Cảnh Lạc mới nói: “Cuối tuần sau mẹ về nước để lo chuyện của con, càng chậm trễ bụng con lại càng lớn”

Cô hỏi: “Chú đã khỏe hẳn chưa?”

“Ông ấy khỏe rồi, sẽ cùng đi với mẹ”

Cúp điện thoại, Cảnh An Nhã đứng lên men theo đường cũ về khách sạn

Cô vẫn chưa nói cho bà biết người cô lấy là Âu Cẩn, con của người chủ bà làm giúp việc mười năm trước

Hiện tại chỉ mình cô biết sự trùng hợp này, thân phận của hắn với cô quả là chênh lệch vì vậy nên ban đầu cô mới sợ gia đình hắn sẽ không chấp nhận

Nhưng người giúp việc gì sao chứ? Cũng là một nghề quang minh chính đại, mặc dù lúc ấy mẹ cô nghỉ việc hơi gấp, cô cũng chẳng biết lý do tại sao

Có một ngày sau vài tháng làm giúp việc tại đó, mẹ cô trở về với tâm trạng không tốt, bà nói muốn nghỉ việc

Nhưng ngày cuối cùng bà làm việc ở đó, chuyện kia đã xảy ra

Cô về phòng ngồi trên sofa đợi hắn, để nói cho hắn biết chuyện mẹ cô sắp về

Chẳng qua cô vẫn đang suy nghĩ chuyện mười năm trước có nên nói cho hắn biết luôn không, bởi sớm muộn gì hắn cũng sẽ biết

Cũng nên nói rồi, lúc đó hắn sẽ có tính toán mà không bỡ ngỡ

Lướt điện thoại một chút, cô nghe thấy tiếng gõ cửa

Đoán là Âu Cẩn về, cô duỗi chân xuống sofa đi mở cửa cho hắn

Hắn đứng sừng sững trước cửa, cao hơn cô cả cái đầu, cô còn chưa hỏi chiều cao của hắn đâu nhưng đoán chừng hơn mét tám

“Anh về rồi”

Âu Cẩn tiến vào thuận thế đóng cửa, trên người phảng phất mùi rượu, thật ra hắn uống rất ít vì nghĩ đêm nay có người ở bên cạnh

Cảnh An Nhã đi lại ghế ngồi, chuẩn bị nói chuyện với hắn nhưng ngoài dự đoán hắn lại đi vào trong phòng ngủ

“Này, tôi có chuyện muốn nói với anh” Cô đứng dậy gọi theo hướng hắn

Âu Cẩn quay người lại, hắn là đang định thay đồ đi ngủ, đã gần mười một giờ rồi, cô cũng nên đi ngủ sớm mới tốt

Âu Cẩn quay lại ghế ngồi, hắn ngồi bên phải cô, “Có chuyện gì?”

“Cuối tuần mẹ tôi sẽ về”

“Được, tôi đi đón với em”

“Còn một chuyện nữa” Cô thấy cũng hơi khó để mở miệng nói chuyện mẹ cô từng là người giúp việc gia đình hắn, ngộ nhỡ hắn xem thường cô thì sao? Còn chuyện kia, hiện tại hai người đã ở chung một chỗ, chuyện đó nói hay không nói không còn quan trọng nữa

Âu Cẩn nhìn mặt cô có hơi khó nói, hắn nhìn đồng hồ đeo tay, “Mười một giờ rồi, đi ngủ trước, nghĩ kĩ rồi hãy nói”

Hắn nói xong đứng lên đi vào trong

Thôi vậy, cô cũng có thời gian nghĩ thêm là nên mở lời ra sao, hắn cũng rất biết quan sát nét mặt người khác

Nhưng bây giờ phải đi ngủ à? Cô nao nao đứng lên tắt đèn rồi đi vào trong

Lúc Âu Cẩn trong phòng tắm ra, người đã đắp chăn nằm một bên giường, cô chừa cho hắn rất nhiều chỗ nha

Nằm như vậy lẽ nào không sợ đêm ngủ sẽ lăn xuống đất sao? Cô cho hắn là người khổng lồ chắc, chiếc giường thì lại lớn như vậy

Một bên giường bị lún xuống, hắn tắm xong nhưng trong hơi thở vẫn còn mùi rượu nhàn nhạt, còn cô vì hồi hộp quá nên nhắm mắt nãy giờ mà không cách nào ngủ được

“Ấy..ấy..” Cảnh An Nhã nãy giờ đang nhắm mắt bây giờ hơi hoảng

Là vì bị Âu Cẩn ôm dịch vào trong, hắn nói: “Được rồi, ngủ đi”

Hắn nằm xuống, kéo chăn lên còn cô vẫn nằm quay lưng về phía hắn

Qua nửa tiếng, vẫn chưa ai ngủ, cô hơi cử động người tìm tư thế dễ ngủ hơn

“Không ngủ được à?” Giọng trầm trong đêm yên tĩnh vang lên, rõ là hắn muốn cô đi ngủ sớm nhưng giờ vẫn chưa ai ngủ

Là do cô lạ giường hay là..

“Tôi ra sofa ngủ” Hay là mùi rượu trên người hắn hoặc cô đã quen ngủ một mình? Hắn ngồi dậy

Cô quay người lại, “Không cần đâu, do ban ngày ngủ quá nhiều thôi” Còn một lí do nữa là vì hắn

Rõ ràng phòng là dùng tiền của hắn thuê, để hắn ngủ sofa không hợp lý chút nào

Âu Cẩn nghe được lí do rồi thì nằm xuống, bất ngờ dịch sát vào cô, hắn dang cánh tay ra rồi nâng đầu cô đặt lên đó

Cảnh An Nhã????

Mặt cô ép vào trong người Âu Cẩn, một tay còn lại của hắn đang vỗ về cô

Trời đất!! Dỗ con nít ngủ hả?

Tim cô đập nhanh, nghĩ lại thì lần nào nằm cùng giường, hắn cũng uống rượu

“Thật ra cũng không cần phải vậy” Cô nói

“Ngủ đi” Hắn ra lệnh rồi nhắm mắt lại

Mùi rượu trên người hắn chui vào mũi cô, cộng với sự vỗ về và tiếp xúc với nhiệt độ của hắn cô nhanh chóng như là muốn say dần chìm vào giấc ngủ

Âu Cẩn thấy người trong ngực thở đều đều, biết rằng cô ngủ rồi, hắn khẽ hôn lên trán cô rồi cũng chìm vào giấc ngủ

Mùi của cô này thật dễ chịu

—–
#thanhchi #còn
ảnh: pintetest
——
Chương dài nhất từ đầu đến giờ heoheo

À ra Thế