(19) "Ừ,ở bên anh cả đời" *ọt ọt* bụng của Lục Ngôn đánh trống kêu oan: A..cái tên chủ nhân kia ta đói, ta muốn ăn cơm không m...

Originally published at: https://tetlet.com/?p=161140

(19)

“Ừ,ở bên anh cả đời”

*ọt ọt* bụng của Lục Ngôn đánh trống kêu oan: A..cái tên chủ nhân kia ta đói, ta muốn ăn cơm không muốn ăn cẩu lương, mau mau cho ta ăn

“Để em đi nấu cơm cho anh ăn”

“Để anh nấu cho. Em cứ ở bên cạnh nhìn anh là được, bữa cơm tình yêu sẽ rất nhanh chóng đong đầy”

“….à dạ”

Ngãi Đường gật đầu nghe theo lời hắn, tuy là đã tiếp xúc với sự thay đổi của hắn được hai tháng nhưng cô vẫn có chút cảm giác không chân thật lắm

Buổi sáng đi làm hôn khẽ lên trán cô, buổi tối pha nước ngâm chân cho cô,đi làm về anh sẽ tự mình vào bếp nấu ăn thậm chí không cho cô giúp. Ngãi Đường nhìn người đàn ông bận rộn trong bếp trong lòng cô dâng lên niềm vui khó tả

Lục Ngôn, em yêu anh

Cuộc thi thiết kế thời trang hôm nay sẽ tiếp tục vòng ba và cũng là vòng cuối cùng : hoàn thành mẫu thiết kế

Đồng hồ đếm ngược được khởi động mọi người hồi hộp chờ các thí sinh thi, phía trên ban giám khảo hôm nay trống một ghế

Thiếu mất Chu Khải Kiện

Lục Ngôn không để tâm lắm , hắn tiếp tục theo dõi vợ mình lát sau một bàn tay đặt lên vai hắn

Lục Ngôn giựt mình xoay người, nhìn chủ nhân bàn tay ấy hắn nhíu mày

” Lục Ngôn chúng ta nói chuyện đi”

Hắn hơi do dự nhưng sau đó cũng đồng ý. Hai người đàn ông rời khỏi phòng thi đi ra quán cafe đối diện

Lục Ngôn trước kia thích cafe nay đã đổi thành nước ép, Khải Kiện trước kia thích nước ép nay lại đổi thành cafe không đường

Thời gian quả thật khiến con người ta thay đổi

” Có chuyện gì ?” Lục Ngôn nhìn Khải Kiện

Anh ta nhìn Lục Ngôn, đôi mắt hiện lên sự khinh thường thù địch

” Anh không cảm thấy có lỗi với những gì mình đã gây ra cho cô ấy sao ?”

Hắn nghe anh ta hỏi vẻ mặt có chút ngạc nhiên song nhanh chóng trở về bình thường

“Cậu cứ nói thẳng “

“Anh hại cô ấy một kiếp chưa đủ sao?”

” Cậu…” Tên mặt trắng này tại sao lại biết chuyện kiếp trước ? Chẳng lẽ hắn ta cũng trọng sinh ?

” Thế nào, anh ngạc nhiên lắm sao?” Anh ta khinh bỉ cười ” Tôi yêu cô ấy giống anh nhưng tôi chắc là tôi yêu cô ấy hơn anh, tôi không bao giờ tổn thương cô ấy như anh . Anh trả cô ấy về cho tôi đi, được không ?”

Trong phòng thi tiếng chuông vang lên báo hiệu đã hết giờ, các thí sinh hài lòng với trang phục của mình, từng người rời khỏi vị trí , trang phục được ban tổ chức giữ lại kiểm tra, chấm điểm

Ngãi Đường vừa ra khỏi cửa thì bị Doãn Phi chặn lại

“Cô tuyên bố thua cuộc đi”

Tác giả: Ngãi Đường có bao giờ là của cậu đâu mà trả ?

À ra Thế