(6) Tương Quý Thần thu tay vươn ra lại, nhíu mày khó chịu nhìn thoáng qua Mộ Thiên Tinh, xoay người bắt điện thoại: "Kiều Kiều.....

Originally published at: https://tetlet.com/?p=159842

(6)
Tương Quý Thần thu tay vươn ra lại, nhíu mày khó chịu nhìn thoáng qua Mộ Thiên Tinh, xoay người bắt điện thoại: “Kiều Kiều…”

Mộ Thiên Tinh vội vàng đứng dậy, nhanh chóng gạt cái đệm trên ghế sa lon, hốt hoảng sửa sang lại quần áo, khó khăn chạy đến ban công.

Đợi cô ném cái nệm dính máu vào trong máy giặt rồi đi ra, vừa lúc thấy Tương Quý Thần đóng cửa rời đi.

Nhìn bóng lưng rời đi lạnh lùng, cô thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng một giây kế tiếp, tim truyền đến một trận đau nhói mơ hồ, cổ họng nghẹn ngào.

Trong lòng của anh, mãi vẫn chỉ có Mộ Kiều Kiều.

Như vậy cũng tốt, đợi cô sau khi chết, anh cũng sẽ không buồn vì cô!

Mấy ngày sau, Mộ Thiên Tinh đến bệnh viện khám thai.

Cô tính sớm thu dọn đồ đạc rời đi Tương Quý Thần, chuyện cô mang thai, cho dù thế nào cũng không thể bị anh phát hiện.

Lúc siêu âm, bác sĩ khoa phụ sản dịu dàng nói cho cô biết: “Mộ tiểu thư, phôi thai rất khỏe mạnh, chẳng qua là thân thể cô có chút yếu, phải gia tăng dinh dưỡng.”

Mộ Thiên Tinh còn vui hơn việc nghe thấy bệnh nan y của mình được chữa khỏi, không nhịn được giơ tay đặt lên bụng, khuôn mặt dịu dàng: “Được! Vì con,tôi không ăn được cũng phải ăn!”

Đi ra khỏi phòng siêu âm, Mộ Thiên Tinh đụng thẳng vào Mộ Kiều Kiều vênh váo đi tới.

Mộ Thiên Tinh ngẩn ra, vô thức nhét giấy siêu âm vào trong túi.

“Lấy ra!” Hiển nhiên Mộ Kiều Kiều đến có chuẩn bị, tiến lên giật lấy tờ giấy đó.

“Mộ Kiều Kiều! Trả lại cho tôi!” Mộ Thiên Tinh tức giận, vươn tay gạt.

Mộ Kiều Kiều nhìn lướt qua tờ giấy, gương mặt âm chí cười lạnh: “Ơ! Quả nhiên mang thai!”

Một giây kế tiếp, cô ta hung hăng ném tờ giấy lên mặt Mộ Thiên Tinh: “Tiện nhân! Hại chết con tôi, còn có mặt mũi mang thai! Cô lập tức giết đi, nếu không tôi nói cho Quý Thần! Nếu anh ấy biết cô mang thai con anh ấy…ha ha, Mộ Thiên Tinh, hậu quả ba cô gánh nổi không?”

Thấy Mộ Kiều Kiều cười âm hiểm, lòng Mộ Thiên Tinh căng thẳng, vội vàng nhặt giấy siêu âm dưới đất lên: “Mộ Kiều Kiều, ngày đó hoàn toàn không phải tôi đẩy cô! Cô mất con, không liên quan gì đến tôi!”

Nói xong, xoay người muốn rời khỏi.

Giọng Mộ Kiều Kiều uy hiếp từ phía sau lạnh lùng truyền đến: “Nếu không làm, vậy tôi đi nói với Quý Thần là được! Xem anh ấy tin cô hay là che chở tôi!”
Sắc mặt Mộ Thiên Tinh trắng bệch, vội xoay người sang giữ cánh tay cô ta lại.

Con, cô nhất định phải giữ lại!

Nhưng nếu Mộ Kiều Kiều nói với Quý Thần, anh nhất định sẽ bắt cô phá thai.

“Kiều Kiều, nể mặt chúng ta là chị em, cô hãy bỏ qua cho đứa bé trong bụng tôi đi!” Trong đôi mắt trong suốt của Mộ Thiên Tinh chỉ có cầu xin, dẫn đến y tá đi ngang qua chung quanh tò mò nhìn.

Mộ Kiều Kiều cắn răng, đẩy cô ra, kiêu ngạo vòng tay: “Được! Chỉ cần cô quỳ xuống cầu xin tôi, tôi sẽ không nói với Quý Thần!”

Mộ Thiên Tinh thấy càng ngày càng nhiều người vây xem, tay nắm chặt giấy siêu âm: “Mộ Kiều Kiều, nhiều người nhìn như vậy, nói chuyện cần phải giữ lời!”

Mộ Kiều Kiều âm độc cong khóe miệng, vươn ba ngón tay chỉ lên trời: “Mộ Kiều Kiều tôi xin thề trước mặt nhiều người, chỉ cần bây giờ cô quỳ xuống nói xin lỗi tôi, tôi sẽ không nói với Tương Quý Thần chuyện cô mang thai!”

Vừa dứt lời, chỉ nghe “phịch” một tiếng, Mộ Thiên Tinh quỳ xuống không chút do dự.

Mộ Thiên Tinh nhìn giày cao gót màu đỏ của Mộ Kiều Kiều, nhắm mắt lại lớn tiếng nói: “Thật xin lỗi Kiều Kiều, là tôi không tốt, phá hư tình cảm của cô và Tương Quý Thần, hại cô mất con. Xin cô rộng lượng tha thứ cho tôi đi!”

Người chung quanh lập tức thổn thức, thì ra người phụ nữ trông đáng thương này là một tiểu tam!

Mộ Kiều Kiều đắc ý hừ một tiếng: “Mộ Thiên Tinh, tôi không động đến con của cô, nếu cô không giữ được cũng đừng trách tôi!”

Thấy chung quanh có người lấy điện thoại ra chụp hình, Mộ Kiều Kiều che mặt, vội vã rời đi.

Mộ Thiên Tinh thở phào nhẹ nhõm, chán nản ngồi dưới đất, mặc cho ánh mắt không tốt của những người xa lạ kia nhìn cô.

Không sao, chỉ cần có thể giữ được đứa bé trong bụng, kêu cô làm cái gì cô cũng chịu.

À ra Thế