Chương 9: Bị Mộc Kha “trêu chọc” "Lý Hằng Si, vinh hạnh cho ông là người đầu tiên làm Vương Hạo Thiên này muốn giết người nga...

Originally published at: https://tetlet.com/?p=161491

Chương 9: Bị Mộc Kha “trêu chọc”

“Lý Hằng Si, vinh hạnh cho ông là người đầu tiên làm Vương Hạo Thiên này muốn giết người ngay tức khắc!”.
– Vương…Vương tổng. Ng…ngài bình tĩnh nghe tôi nói đã. Thật ra…
Do giật mình nên ông ta ngã lăn xuống đất. Nhìn thấy hắn, mặt mày Lý Hằng Si tái mét, trên gương mặt có các loại sắc thái để đủ miêu tả mức độ kinh sợ của ông.

Không đợi ông ta nói xong, Hạo Thiên xông đến túm cổ áo rồi vung tay đấm ông ta một quyền, mạnh đến mức khóe môi Lý Hằng Si bật máu.
“Tôi đã cảnh cáo ông rồi! Vậy mà ông lại không nghe? Hóa ra là muốn tìm đường chết!”
– Kh…không, Vương tổng. Tôi…tôi chưa làm gì cô ta cả. Xin ngài rộng lượng tha thứ… tôi là tham quá hóa dại nên mới vậy. Mong ngài…vị tha mà cho qua lỗi lầm này của tôi.

Ông ta quỳ xuống cầu xin khẩn thiết, nắm chặt ống quần làm bằng loại vải đắt đỏ kia của hắn, một tay khác chỉ về phía Mộc Kha đang uốn éo như sâu trên giường. Cơ thể cô ửng hồng càng tăng thêm vẻ quyến rũ. Hắn không nhịn được liền nuốt một ngụm nước miếng, yết hầu cứ lên rồi lại xuống. Ngay cả hắn còn không kiềm chế được thì lão già này làm vậy cũng phải nhưng mà… ông ta dám động vào người phụ nữ của hắn…Láo xược. Thật là quá láo xược!

“Ha, vị tha? Thằng Vương Hạo Thiên này không biết viết! Nói đi nói lại, ông cũng là người trên thương trường đã lâu mà không biết Hạo Thiên này “lương thiện” đến cỡ nào sao? Chậc…Thất vọng thật nha”

Hắn gằn giọng nhấn mạnh từ “lương thiện”, lời nói thì quá đỗi bình thường. Nhưng nó lại được phát ra từ miệng của Vương Hạo Thiên – kẻ cầm đầu Vương Thị, giết người như cơm bữa.

Vậy có nghĩa là gì chứ? Đơn giản thôi: Mai là ngày tận thế của Lý Hằng Si và Lý Gia.

Thấy cô gái trên giường có vẻ như không chịu nổi được nữa, hắn đá lão già Lý Hằng Si một cú rồi đến bế Mộc Kha ra khỏi căn phòng bẩn thỉu đó.

Trên xe…

Mộc Kha uốn éo, cơ thể từ ghế phụ đã ở cạnh ghế lái từ bao giờ. Cơ thể ứng hồng nhỏ nhắn của cô dán chặt vào người của Hạo Thiên, bộ ngực căng tròn mềm mại ma sát với cánh tay của hắn. Làm hắn không chịu nổi mà mặt đỏ như trái cà chua, “thằng em trai” cũng có phản ứng mà ngóc đầu lên “chào cờ”.

Đang tập trung lái xe mà bị vậy rồi ai chịu nổi? “Thằng em” cũng bị cô làm cho lên rồi. Chẳng lẽ bây giờ dừng xe rồi giải quyết giữa đường? Không, cô gái này chắc chỉ “vô tình” làm vậy thôi. Không có ý…gì đâu. Khụ…

Hắn đẩy cô ra. Mộc Kha khó chịu nhíu mày:
– Nóng…ưm…nóng quá…
Cô bất chấp, gạt cánh tay đang đẩy cô của hắn ra. Cơ thể lại một lần nữa ma sát với lồng ngực rắn chắc. Nhất là bộ ngực kia, nó còn ép chặt vào ngực hắn hơn vừa nãy. “Thằng nhỏ” càng ngóc đầu cao hơn, Hạo Thiên nhíu mày.

Chậc. Cô mà cứ…cọ cọ cái đấy vào người hắn nữa thì…chưa chắc hắn sẽ kiềm chế được đâu. Hạo Thiên đỏ mặt, liếc mắt về phía trước, không thèm nhìn cô nữa.

“Buông ra”
– Không…không…Nóng lắm
“Em có buông ra không?”
– Ưm…mát.
Hắn thở dài, đúng lúc đến chỗ đèn đỏ. Hạo Thiên dừng xe lại rồi rút điện thoại gọi cho Hồng Chí:
“Làm Lý Thị phá sản ngay trong đêm nay. Khiến Lý gia thành ăn mày hết cho tôi!”
“Vâng, thưa Vương tổng”
Hắn cúp máy, nhếch môi cười nói:
“Dám động đến người phụ nữ của tôi. Hậu quả như này còn nhẹ chán”
Nếu không phải nể Lý Hằng Si ngày xưa giúp ba hắn một lần thì hắn đã cho Lý Gia ông ta chết không toàn xác, oan không ai hay rồi.

Lại nhấc điện thoại lên gọi cho thằng bạn thân, cũng chính là bác sĩ riêng của Vương gia.
“Hello Hạo Thiên, gọi tao có việc gì mày?”
“Mày chuẩn bị đi, tao sắp qua chỗ mày”
“Chuẩn bị gì cơ? Mày bị sao à?”
“Không, một cô gái bị bỏ thuốc kích dục cần mày chữa”
– Ưm…nóng.
Hạo Thiên liếc mắt nhìn cô gái vừa mới kêu đang bám chặt lấy cơ thể mình.

“Phụt! E hèm! Mày đùa tao à? Cái này còn cần tao chữa hay sao? Mày xử luôn đi”
“Trần Khang Trạch! Mày là bác sĩ!”
“Ờ thì tao là bác sĩ đó. Nhưng bệnh này, người đàn ông nào chả chữa được. Đồ ăn dâng đến tận cửa mà không biết hưởng là sao? Ngu lắm con trai Hạo Thiên của ta ạ! Hay con không phải là đàn ông ~”
Bên kia vang lên một giọng nói hóm hỉnh, lém lỉnh, có vẻ thanh niên này rất lầy nhây đây.

“Trần! Khang! Trạch!”. Hắn kiềm chế sự tức giận trong người, gằn từng chữ qua kẽ răng.

“Nhanh nhanh nha. Tao hóng ăn cỗ với bồng cháu lắm rồi đấy. Chúc hai người một đêm vui vẻ và nồng nhiệt. Không làm phiền nữa, cúp máy đây bái bai”.

“Tút…tút…tút”

“Chết tiệt”. Hạo Thiên nhanh chóng lái xe về khách sạn Hoàng Thiên. Đến nơi, đang cởi dây an toàn thì đột nhiên…
– Cái…gì đây? Phồng phồng to…thế? Sờ…mát mát nữa. Bộ anh…giấu đá ở đây…à?

Mộc Kha đang chọc chọc vào “thằng bé” của hắn và ngây thơ nói.

Phải! Bạn không nghe nhầm đâu. Cô chính là đang chọc vào cái ấy của hắn!

“Mẹ kiếp”
Hạo Thiên chửi một câu rồi bế xốc cô vào. Phi với tốc độ Flast đến trước cửa phòng 306. Đẩy cửa vào, ném cô lên giường. Lúc đầu, hắn cũng không định làm gì cô đâu, chỉ có ý trả cô về phòng rồi ngâm cô vào bồn tắm, nào ngờ chuyện vừa nãy xảy ra…

Vỗ trán một cái “bốp”. Vừa cởi cúc áo vừa nói với giọng trầm đục, khàn khàn mang theo chút dục vọng:
“Trương Mộc Kha! Mọi chuyện là em gây nên, hậu quả em tự chịu. Đừng trách tôi chỉ biết lợi dụng!”

**[#Nhan_Trúc_Hy](https://www.facebook.com/hashtag/nhan_tr%C3%BAc_hy?__eep__=6&__tn__=*NK*F)**
**[#Béo](https://www.facebook.com/hashtag/b%C3%A9o?__eep__=6&__tn__=*NK*F)**

À ra Thế