Đi ngang đi dọc - chi bằng đi về nhà. Ba đợi, mẹ chờ - cửa dang rộng mở. Là những hôm Sài Gòn bóp nghẹt ta bằng thứ khói bụi, ồ

177468
Đi ngang đi dọc – chi bằng đi về nhà.
Ba đợi, mẹ chờ – cửa dang rộng mở.
Là những hôm Sài Gòn bóp nghẹt ta bằng thứ khói bụi, ồn ào và vội vã. Là hôm thấy tuổi trẻ cạn dần, trách nhiệm, nghĩa vụ và kế hoạch chồng chất ngổn ngang.
Tiền đâu mà đi bụi.
Ta về nhà thôi!
Mùi cơm mẹ nấu sau cánh cửa bếp. Tiếng ba không tròn vang lên trầm thấp. Thằng cháu chạy quanh. Mấy đứa em đấu tranh la hét từ việc nhỏ đến việc to. Cô hàng xóm sẽ hỏi:
“Mầy về hồi nào đó?”
Về nằm cái võng bên hè. Nghe gió thổi từ con kênh tới. Dưới tán lá vú sữa thơm thơm mùi hoa. Nằm nghe – bình yên gõ nhịp chầm chậm qua.
Có người thương.
Có cảnh quen.
Có tuổi thơ và hiện tại.
Nơi có tất cả. Mà không vội vã mệt nhoài.
Về thôi!.
Đi đâu cho lắm. Đất mẹ chờ mong!.






À ra Thế