Phần 2 (2) Tiếng kèn trống inh ỏi cả hoàng cung Tây Hữu Mỗi nơi đều trang trí đẹp mắt tình xảo đến độ khiến người ta chẳng thể ...

Originally published at: https://tetlet.com/?p=162080

Phần 2
(2)

Tiếng kèn trống inh ỏi cả hoàng cung Tây Hữu
Mỗi nơi đều trang trí đẹp mắt tình xảo đến độ khiến người ta chẳng thể rời mắt

Khắp nơi cung thị mĩ nữ vui vẻ, mấy nô tì cũng thật vất vả sửa chỗ này chỗ kia

Ai nấy đều hân hoan, chỉ có điều, sự hân hoan ấy không phải vì điều gì may mắn

Kiệu hoa đỏ tinh xảo trước hoàng cũng, nữ nhân giá y đỏ thắm bước lên tới

Nàng không đội khăn trùm đầu, trước khi bước vào kiệu còn không quên nhìn lại hoàng cung một lượt

Nàng, cửu công chúa Triệu Nguyệt Hoa của Tây Hữu Quốc, nay sẽ tới Vĩnh Lạc để hoà thân
Nàng nhìn chằm chằm nơi cửa cung, tất cả đều đông đủ, thế mà hoàng huynh của nàng không đến

Nguyệt Hoa khẽ cười nhạt, rủ mi bước vào kiệu
Hoàng huynh thật sự giận nàng rồi
Đêm trước nàng tới xin hoàng huynh đi hoà thân, huynh ấy nổi giận đến độ mấy tách trà nóng đều vỡ tan dưới nền đất

Nàng ấy vậy mà vẫn thuyết phục được Triệu Nguyệt Quang
Chỉ đơn giản vì huynh ấy là vua, không phải là hoàng huynh của một mình nàng
Trên vai còn gánh vác hết thảy trọng trách nặng nề
Thứ huynh ấy coi trọng nhất… Tuyệt đối phải là đất nước, không được là tình thân

Triệu Nguyệt Hoa cúi đầu, bước vào trong…

Tiếng kèn lại hân hoan, đưa Cửu công chúa về nơi phương xa xứ lạ, để nàng xoa dịu nỗi đau chiến tranh, để nàng đổi lấy hoà bình cho Tây Hữu

Nguyệt Hoa cười… Nàng làm như vậy, rất đáng!
_______

Nhị vương gia nhìn theo kiệu hoa đằng xa thở dài

Bên trong thư phòng, nam nhân kia đứng bên cửa sổ hướng cửa hoàng cung
Nhưng rõ ràng chẳng thể thấy được kiệu hoa đã đi xa

Lòng hắn lại nghĩ đến những gì nàng nói
“Hoàng huynh, huynh là vua, muội là công chúa
Trách nhiệm của huynh chẳng phải bảo vệ con dân sao?
Trách nhiệm của muội chẳng phải để đổi lấy hoà bình sao?
Muội nguyện ý đi hòa thân! Vì nó xứng đáng…cũng là trách nhiệm của muội!”

________
Hoàng cung Vĩnh Lạc

Tố Nhi ngồi trên hậu vị, một mình trong Phượng Linh điện xa hoa, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định

Nơi đây là nơi ở của Tiên Hoàng Hậu trước đây!
Nàng chẳng biết rõ vì sao hoàng hậu chết nữa, vì vốn dĩ khi nàng nhập cung hoàng hậu đã vào lãnh cung rồi

Nghe nói, hình như là phát điên nên treo cổ chết!
Lãnh cung đáng sợ đến thế sao? Sao Tố Nhi lại cảm thấy, cung điện xa hoa này còn cô độc hơn lãnh cung kia chứ?

Hôm nay hoàng thượng không đến! Nhưng nàng nhớ rõ hôm này không phải ngày hoàng thượng đến linh đường ngắm bài vị của vị nương nương kia!

Hay hắn đến Thừa Loan Điện? Có thể lắm, hôm nay biết tin Tây Hữu quốc đề nghị hoà thân, hắn đã tức giận!
Nhưng hắn cũng không từ chối!

Nàng thật không biết mình là may mắn hay bất hạnh
May mắn vì hắn không thích vị cửu công chúa kia à?
Bất hạnh vì hắn chỉ nhớ thương một người, coi nàng là người ấy mà bảo hộ!

Tố Nhi thở dài một hơi, vớ chén trà bên cạnh đưa lên miệng, nhưng lại thấy trà đã nguội ngắt từ khi nào?

Nàng khẽ tiếng
“Châu nhi, đổi trà cho ta!”

Bên ngoài cung nữ bước vào, bê chén trà đi

Nhìn bóng lưng của cung nữ ấy, nàng bỗng chợt nhận ra…
Hình như chính bản thân nàng đã tự coi mình là nữ tử kia mà sống!
Hình như nàng đã không còn là Tố Nhi hoạt bát ngày xưa

Nàng trầm lặng, mọi điều đều dựa theo hình bóng của nữ nhân ấy, để hoàng thượng thích nàng!

Tố Nhi cười nhạt, cười chính bản thân nàng ngốc
Cười cả vị công chúa sắp được đưa hoà thân tới đây

Có lẽ nàng công chúa ấy không biết, bước vào hậu cung này chính là bước một chân vào lãnh cung
Đơn độc một mình, thầm lặng một mình, lại đau đớn một mình

Nàng bỗng có chút đồng cảm với nữ nhân ấy… Đã tự đưa mình vào một cái hố sâu, khó thoát ra được

Mộc Tuyết Vân, cái tên này lòng vòng mãi trong đầu Tố Nhi, rốt cuộc, tại sao nàng ta có thể có được trái tim của hắn?

Vì nàng ta đã chết à?

Bỗng bên ngoài có tiếng nói
“Nương nương! Ninh quý phi đến!”

Tố Nhi lại một lần nữa cười!
Nữ nhân trong hậu cung khi đã không còn chỗ dựa, nhất định sẽ tìm một chỗ dựa mới

Ninh quý phi từ hai năm trước khi nữ nhân kia chết liền huênh hoang một thời gian!
Rồi chẳng phải giờ đây đều đến lấy lòng Tố Nhi sao?

Tố Nhi cao giọng
“Đêm đã khuya, bổn cung muốn nghỉ ngơi, Ninh quý phi mời về!”
Có lẽ nàng ta đến vì nữ nhân Tây Hữu quốc kia

Nhưng thì sao chứ, dù là Công chúa cũng chẳng thể tránh khỏi kiếp hoa tàn!
_______
Thừa Loan điện

Thành Tuyên lại đứng trước cây phong, lá đã đỏ dần
Hắn nhìn tới không chớp mắt, như thể thấy hình bóng ai đó nơi đây

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên hoàng bào vàng sáng, hắn khẽ thở dài
“Nàng biết không? Tây Hữu quốc dâng một nữ nhân cho ta
Nàng ta là cửu công chúa của Tây Hữu
Trân quý vô cùng, thế mà trẫm lại tức giận
Trẫm không muốn nữ nhân nào bên cạnh nữa, trẫm sợ sẽ quên mất hình bóng của nàng!
Mộc Tuyết Vân, nàng có nghe thấy không?”
______

À ra Thế